Thích Bảo Thành
Dù cách trở, dù ngàn dặm đường, tiếng cha vẫn vang bên con, tựa gió thoảng hồn, dịu dàng mà thiết tha. Không gian và thời gian không thể che khuất tình yêu ấy, vì châu báu lớn nhất của đời người vốn ở nơi tâm. Cha là ánh sáng giữa trời tối tăm, là sự tĩnh lặng trong cơn bão giông. Dẫu con lớn, đi muôn nơi xa xăm, tiếng cha vẫn dịu dàng bên tai, dẫn dắt từng bước chân đi qua đời, nhắc con biết dừng lại, biết thở, biết nhìn sâu vào chính mình.
Những lời thì thầm của cha, tưởng như nhỏ bé, nhưng lại chứa cả một thế giới nhiệm mầu. Trong từng câu dạy, trong từng nụ cười, đều là pháp bảo, dìu dắt tâm con khỏi những lo lắng, sợ hãi, và giận hờn. Ai biết lắng nghe, sẽ thấy mỗi lời dạy là một nhịp cầu dẫn về chánh niệm, mỗi hơi thở hòa cùng nhịp tim cha là ánh sáng chiếu soi đường đi, khiến bước chân con vững vàng, an nhiên.
Con nghe rõ từng nhịp tim cha, dù cách xa, lòng vẫn vững vàng như núi. Tiếng cha, tựa suối mát trong lành chảy giữa đời khô cằn, xua tan những u mê, những phiền muộn. Khi buồn đau, con nhắm mắt lại, vẫn nghe tiếng cha vọng lại, dịu dàng, chân thành, nhắc con nhớ rằng mọi khổ đau đều chỉ là tạm, và mọi an nhiên đều bắt đầu từ tâm.
Dòng đời trôi, bao la muôn nẻo, ai cũng đi tìm hạnh phúc ở nơi xa xôi, nhưng con nhận ra rằng chỗ nương tựa lớn nhất là chính trong tiếng cha, trong tâm biết lắng nghe, trong từng nhịp thở hiện tại. Cha nhắc con học cách buông bỏ, học cách trầm lặng, học cách nhận ra ánh sáng nơi chính bản thân, để không còn chạy theo vọng tưởng, không còn mê mờ trong những hư danh, và không còn sợ hãi trước bão giông đời.
Dù mây mù phủ kín chân trời, dù phong ba bão tố khắc nghiệt, tiếng cha vẫn gọi, nhắc con nhớ rằng tình cha con không bao giờ phai nhòa. Mỗi bước đi, con mang theo tình yêu ấy, như hạt mưa nhẹ rơi xuống cánh đồng rộng, thấm vào từng góc tâm hồn, làm cho lòng con bình yên, rạng rỡ. Trong từng hơi thở, con thấy cha gần bên, dìu dắt con qua vô thường, qua khổ đau, qua niềm vui và cả những điều chưa trọn vẹn.
Những đêm dài thao thức, con vẫn nghe tiếng cha vọng lại dịu êm, như tiếng chuông thiền ngân giữa khuya vắng. Mỗi tiếng vọng ấy nhắc con quay về chính tâm, buông hết bám níu, thấy rõ từng cảm xúc, từng suy nghĩ, từng giọt lệ rơi cũng là pháp môn, là châu báu nhiệm mầu trong đời sống. Tiếng cha không chỉ là âm thanh, mà là pháp nhãn soi chiếu, là chánh kiến dẫn đường, để con biết rằng mọi khó khăn, mọi sợ hãi, mọi trói buộc đều chỉ là hư vọng, đều có thể buông bỏ, để thấy tâm sáng rạng ngời.
Con biết rằng, dù muôn ngàn dặm đường, dù bao năm tháng trôi qua, tình cha vẫn chở che từng nhịp thở. Nó dạy con biết sống chậm, biết nhận biết từng niệm an nhiên, biết trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại, không còn chạy theo bóng sắc, không còn bám víu vào dĩ vãng hay tương lai. Tiếng cha gần, dù xa, như nhắc nhở rằng tâm sáng chính là bảo vật, châu báu vĩnh hằng, luôn hiện diện bên trong.
Cha là niềm tin, là bình yên, là chỗ nương tựa lớn nhất của con trong đời này. Trong tiếng cha, con nhận ra diệu dụng của đời sống: mọi đau khổ đều do mê mờ, mọi an nhiên đều từ nhận thức tỉnh. Trong từng bước chân, từng nhịp thở, con thấy pháp thân hiện tiền, thấy châu báu nhiệm mầu tỏa sáng, không rời khỏi một sát-na nào.
Và khi con buông hết tham cầu, không sân hận, không hờn giận, lòng an nhiên viên mãn, con nhận ra rằng tiếng cha không bao giờ mất, không bao giờ rời, mà luôn hiện diện nơi chính tâm con, như ánh sáng bất diệt soi rọi mọi ngõ ngách đời. Dẫu con đi xa muôn nẻo, dẫu đời nhiều phong ba, tiếng cha vẫn vang, dịu dàng và chân thành, nhắc con rằng chỗ nương tựa lớn nhất chính là tâm sáng, là pháp thân hiện tiền, và là tình yêu vô điều kiện mà cha đã trao, vẫn luôn gần, vẫn luôn ở đây.
TIẾNG CHA GẦN DÙ XA
Dù xa cách, cha vẫn vang bên con,
Tiếng cha nhè nhẹ, tựa gió thoảng hồn.
Ngàn dặm đường, chẳng che khuất được,
Tình yêu cha, vẫn gần, vẫn nồng.
Những lời thì thầm, ấm áp yêu thương,
Dẫu con lớn, đi muôn nơi xa vắng.
Cha như ánh sáng giữa trời tối tăm,
Dẫn con bước, dù bão giông khôn lường.
Tiếng cha gần dù xa, nghe lòng bình yên,
Mỗi nhịp thở, mỗi bước chân đi qua.
Lời dạy dịu dàng, xua tan mọi sợ hãi,
Tình cha con, mãi sáng giữa đời ta.
Con nghe rõ từng nhịp tim cha,
Dù cách xa, lòng vẫn vững vàng.
Mỗi lời dạy là hơi ấm dìu dắt,
Mỗi nụ cười, xua tan bao sợ hãi.
Dòng đời trôi, bao la muôn nẻo,
Tiếng cha vang như suối mát trong lành.
Khi buồn đau, con lại nghe vọng lại,
Lời yêu thương, dịu dàng, chân thành.
Tiếng cha gần dù xa, nghe lòng bình yên,
Mỗi nhịp thở, mỗi bước chân đi qua.
Lời dạy dịu dàng, xua tan mọi sợ hãi,
Tình cha con, mãi sáng giữa đời ta.
Dù mây mù phủ kín chân trời,
Dù phong ba bão tố khắc nghiệt đời,
Tiếng cha vẫn gọi, nhắc con nhớ rằng,
Tình cha con, chẳng hề phai nhòa bao giờ.
Những đêm dài, con thao thức nằm mơ,
Vẫn nghe tiếng cha, vọng lại dịu êm.
Mỗi bước đi, con mang theo yêu thương,
Từ xa xôi, cha vẫn ở cạnh con.
Tiếng cha gần dù xa, nghe lòng bình yên,
Mỗi nhịp thở, mỗi bước chân đi qua.
Lời dạy dịu dàng, xua tan mọi sợ hãi,
Tình cha con, mãi sáng giữa đời ta.
Dù cách trở, dù năm tháng trôi qua,
Tình cha vẫn chở che từng nhịp thở.
Con biết rằng, dù muôn ngàn dặm đường,
Tiếng cha yêu, luôn gần, luôn ở đây.
Tiếng cha yêu, luôn gần…
Luôn ở đây…